Chap I

gần 3 năm trước

Cơn mưa đầu giờ buổi chiều với một cường độ rất lớn , làm một số đoạn đường trong cái nội đô quá tải về dân số và phương tiện này trở nên chật chội , nhiều đoạn ngập sâu ngang lốp xe .

Gã tấp vội vào một quán cfe đang vắng khách bên đường , trong cái quán chỏng chơ mấy bộ bàn ghế tre , ngoài Gã là một vị khách duy nhất ra còn có hai vợ chồng chủ quán , Anh chồng nằm ngoẹo cổ tựa vào sau bức tường ẩm mốc ngủ trong cái bộ dạng há hốc cả mồm mà ngáy , cô vợ thấy Gã vào đon đả hỏi Gã , như thường lệ và thói quen Gã gọi ly nâu đá.

Rút bao thuốc thơm ba số năm Gã châm một điếu hững hờ gắn lên đôi môi thâm xì vì nghiện thuốc lâu ngày.

Trên tường quán , tiếng âm thanh phát ra i ỉ giọng cô ca sỹ mà Gã chẳng thể nhớ tên. Caí bài mưa còn rơi mãi , còn rơi mai , hỡi anh có hay , mưa trong đêm vắng , nước mắt cô đơn , ta tìm nhau...)

Vậy là thời tiết mà mưa thế này , dự định đi Xín Mần và Bắc Hà cùng bãi đá cổ Nấm Dẩn , dinh Vua Mèo , thăm ruộng lúa của gã phá sản ư?

Chẳng lẽ xe đã thay dầu , đổ xăng , bơm nước làm mát , hạ lốp phụ chỉ để đi trong thủ Đô ngập lụt này ư?.

Đồ đoàn cá nhân đã chuẩn bị xong hết từ hôm qua lại phải bỏ ra ngoài à?

Với cái thìa , khuấy nhẹ đều ly cfe , hớp một hớp nhỏ , thả nhẹ ly xuống chiếc bàn tre ọp ẹp , rít một hơi thuốc thật sâu , thở mạnh.

Gã đã chốt - mưa cũng đi.

Chap II.

Xín Mần

Phía Tây Bắc của tỉnh Hà Giang phía bắc giáp Trung Hoa , tây giáp các huyện Si Ma Cai , Bắc Hà , Bảo Yên , phía đông giáp Hoàng Su Phì , phía nam giáp Bắc Quang.

Gã chọn cung đường đi từ Việt Quang đến Quang Bình , con đường của một đoạn QL 279 và tỉnh lộ 178 đi sang Cốc Pài.

Tỉnh Lộ 178 từ đoạn Quang Bình đi Cốc Pài dài 63 km , nhiều khúc cua ngặt , hiểm trở , độ dốc trung bình trên 12% nên rất nhiều nguy hiểm chực chờ , mấy dãy núi đèo nhấp nhô như bát úp chạy chếch suốt vùng Tây Bắc , xế tắt qua mấy nẻo giang sơn Mèo Mán đến tận biên thùy.

Tây Côn Lĩnh thiên hiểm âm u từng ngọn ngửi trời chứa đựng trong ruột cả cái bí ẩn rừng thiêng.

Hoàng hôn sụp xuống rất mau . Giây lát sẩm tối , Gã đã đi vào một vùng núi non trùng điệp , bỏ lại sau lưng tiếng gầm réo của dòng Lô giang.

Không một mái nhà , không một ánh lửa bếp sàn kể từ khi Gã đi qua bản Nà Chỉ , con đường cứ ngoằn ngoèo mãi như rắn lượn phơi trong ánh trăng thượng tuần bàng bạc.

Chạy mải miết chừng hơn hai giờ đồng hồ , Gã đã đứng trên đỉnh đèo gió , cơn buồn ngủ bỗng dưng kéo tới , tấp xe vào lề đường ngay cây Sồi hơn năm trăm tuổi xa cạnh đó có cái biển ghi Thác Tiên - Nấm Dẩn gã bước xuống , theo thói quen sờ tay vào túi lấy bao thuốc và cái bật lửa , Gã châm điếu thuốc hít thật sâu một hơi .

Gió lạnh đỉnh đèo làm Gã thoáng rùng mình , bỗng đâu tiếng thổ âm chờn vờn như có ai đó sau lưng - Gã quay lại theo phản xạ .

Một bóng người mờ mờ cách chừng mươi bước chân , một mùi hương phản phất thơm hăng hắc phả vào khứu giác của Gã .

(còn Chap III)

Bình Luận

Đầu trời có sao chiều sao sớm

Đầu núi kia có hai người

Dù đi cùng trời, dù đi khắp núi

Trời chỉ có, chỉ có… sao sớm sao chiều

Núi chỉ có hai người, hai người yêu nhau

hay

Bác này viết đọc hay phớt

like đọc sau anh ạ

Bài viết nổi bật