ChuyenPhuot

khoảng 2 năm trước

#Song, #Galaxys7, #Gear360, #nguyenlanuyen

LEO NÚI CÙNG QUÁN QUÂN AMAZING RACE !

Leo núi - đã là 1 áp lực, leo núi cùng quán quân Amazing Race Việt Nam Trần Hiền lại càng thêm áp lực.

Tôi vẫn còn nhớ khi tập 1 Amazing Race VN 2013 vừa phát sóng, giới thiệu đội chơi, xuất hiện đội xanh dương của Trần Hiền - Diệp Lâm Anh, tôi đã thốt lên :" thôi rồi, hai bà này chắc loại ngay tập 1 ". Nhưng không ngờ hai cô gái mỏng manh ấy đã làm tôi ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, không chỉ là thông minh khéo léo, mà còn là thái độ chơi cực kì fairplay, và chiến thắng giải thưởng cao nhất trong sự ngưỡng mộ và bất ngờ của hàng triệu khán giả.

Ba năm sau, tôi mở một quán ăn nhỏ tại nhà mang tên " Saru nem nướng ", và hai cô gái này lại trở thành con nghiện của quán. Hữu duyên. Đùng một phát, tôi và Trần Hiền rủ nhau trek Himalaya vào những ngày ấm áp giữa tháng 10. Thật sao ? Tôi sắp được đi leo núi với cô gái mình ngưỡng mộ nhất thế gian, cô gái đã biến những suy nghĩ tầm thường, phán xét qua ngoại hình của mình trở nên sai lầm, và bản thân tôi cũng là một cô gái thừa cân, sẽ thế nào khi có sự chênh lệch !

Himalaya là giấc mơ của những nhà leo núi cả chuyên nghiệp lẫn không chuyên, có những dải tuyết trắng chọc thủng bầu trời, có những đỉnh núi trên 6000m cao nhất thế giới, hay là nóc nhà của nhân loại Everest, mà những xác người còn mãi nằm đó.

Tôi đã từng leo Fansipan, hiểu rõ sức khỏe của mình không tốt, cơ thể lại nặng nề không nhanh nhẹn bằng người khác, nên chọn cung Poon Hill để vừa sức.

Tuy không phải trèo đèo vượt suối băng vực như Fan, nhưng Poon Hill lại thử thách ở những con dốc dài ngất ngưỡng hơn 10.000 bậc đá không có điểm dừng, những con dốc khiến cho cả anh Tây cao to phải khụy chân giữa chừng, hay những cô gái mặt mày xanh lét phải vật ra vì tuột huyết áp. Tôi cũng không ngoại lệ.

Đã có kinh nghiệm leo Fan, hiểu cơ thể của mình, tôi đi chậm và thở đều. Ngày đầu tiên khởi động nhẹ nhàng với những con dốc nhỏ, những thửa ruộng bậc thang vàng ươm phảng phất chút mùi hương Tây Bắc. Ngày thứ 2 băng băng qua những cánh rừng rậm vàng rực lá phong, những con suối chảy xiết mà bên bờ là những viên đá nhỏ xếp chồng lên nhau như sắp đặt, đi qua những ngôi làng đẹp như tranh vẽ mà hồn còn lưu lạc ở đó mãi không thôi. Để rồi bắt đầu có cảm giác đầu gối run rẩy khi tiếp cận với vài con dốc cao ngất ngưỡng hơn 10.000 bậc đá để đến làng Ghorepani phủ một màu xanh mướt.

4h sáng hôm sau, phải tiếp tục trên hơn 10.000 bậc trong cái rét và không khí thì rất loãng. Cả trăm người nối đuôi nhau đi, để rồi " rơi rụng " dần dần khi càng lên cao nhiều người bắt đầu chóng mặt, buồn nôn. Nếu không lên kịp trước 6h sáng, thì không kịp đón tia nắng đầu tiên xuất hiện từ dãy Annapurna hùng vĩ. Hơn 5h, cả bầu trời đã ửng hồng chỉ chực chờ quả trứng gà chọc thủng màn đêm, mà tôi thì chỉ mới hơn nửa đường cứ đi vài ba bước thì dừng lại ổn định nhịp thở và suýt phải nôn. Trần Hiền đứng lại, thở hổn hển và vỗ vai : " Cố lên chị ơi, sắp đến rồi ", rồi chúng tôi cùng dìu nhau lên từng bậc đến đỉnh khi chỉ còn 5 phút nữa là cả trăm người leo núi cùng hò reo sung sướng khi bắt được tia nắng đầu tiên soi rọi xuống thế gian.

Cùng nhau chụp kỷ niệm những tấm ảnh đẹp nhất, chỉ với 2 chiếc điện thoại Samsung Galaxy S6 và S7 thôi mà dường như bắt trọn mọi khoảnh khắc, gom cả thế giới vào những bức hình, để sau này mỗi khi chúng tôi nhìn lại, đỉnh Poon Hill sẽ vẫn ở đó, những lúc dìu nhau đi trong cơn tê tái, những lúc tưởng chừng không thể nào thở được nữa... tất cả sẽ quay trở về, hiện thực, và sống động như nó đã từng.

Chúng tôi cùng nhau ngồi uống trà trong cơn gió ren rét, trên dãy Himalaya, mà trước mặt là những đỉnh núi trắng tuyết hơn 6000m sừng sững khiến vạn vật như tan chảy. Chỉ thế thôi, hành trình không tính bằng dặm mà tính bằng những người bạn !!

Bài viết nổi bật