Một bài viết đã có từ rất lâu

gần 5 năm trước

bạn đã đọc chưa? Hãy Share cho các bạn đang muốn đi Du lịch bụi/ Phượt :)

  1. Đi

Tạo hoá thật công bằng khi tạo ra mỗi con người, cùng với tiếng khóc, Ngài ban cho sinh vật ấy một món quà đời, đó là niềm đam mê bất tận. Món quà đó có vô vàn hình hài và danh tính, và dường như tạo hoá trong sự ban phát ấy cũng có chút thiên vị khi rơi rớt hơi nhiều niềm đam mê xê dịch lên một số sinh linh. Hệ quả tất yếu là trong cả bề bộn 8 tỉ số phận trên hành tinh, có một lũ người cứ nhấp nha nhấp nhổm cả đời, hễ có tiếng còi xe còi tài là rùng mình run rẩy, trông thấy chiếc ba lô cáu bẩn bụi đường là hít hà thán phục, ngó vào bệnh viện thây những kẻ leo núi Hy Mã Lạp Sơn đang nằm bó bột mà ao ước được thế chỗ, dán ảnh những tên tò mò thò chân xuống biển bị cá mập đớp ở Haiti khắp nhà mà ngày ngày chiêm ngưỡng, nhắm nhắm ném cả sự tiện nghi sung sướng vào một chỗ mà đổi lấy những giây phút đắm mình miên man ở những nơi khỉ ho cò gáy.

  1. Đi

Trước những lời than thở trách móc, những ánh mắt xót xa cảm thông , trước những câu hỏi gần như đã trở thành điệp khúc: “ trời đày hay sao mà cứ lồng lên thế..” thật long mà nói cũng không biết trả lời ra sao nữa. Thật khó diễn giải sao cho hết với những người cha người mẹ thắt lòng khi thây con hồ hởi kiểm tra xe cộ . Với những bạn gái cười thật đấy mà mắt buồn hun hut khi thấy người kia mien man đắm mình trong những tấm bản đồ hành trình, với những ông sếp khó tính khi thấy nhân viên của mình lúc nào cũng nằng nặc đòi đi công tác… Mà cũng có thể gọi là trời đày, hay không biết trời thương khi từ sâu thẳm cõi vô thức, những tiếng gọi lên đường lúc nào cũng gào thét, cũng vật vã. Và cũng không hiểu sao cái cơ thể mượn tạm của đời sống kia khi không đuợc đi nó cứ rệu rã, cứ uể oải như thể sống mòn, và trong ý nghĩa của một ngày không xê dịch dài lê thê, luôn ám ảnh sự hối lỗi như thể ko làm tròn bổn phận của một kẻ tôi đòi nơi vị chúa tể thiên nhiên đầy uy quyền.

  1. Đi

Niềm hạnh phúc tràn ngập của một buổi sang thiên đường sau khi đã hoàn thành vô vàn nghĩa vụ của một thực thể xã hội bị rang buộc rồi hồ hởi xách ba lô lên đường. Những vạt rừng già âm u huyền bí, những bãi biển hiếm hoi dấu chân người, những triền núi tua tủa đá tai mèo nhọn hoắt, những dòng sông cuồn cuộn nước chảy,những bản làng âm u những phong tục chưa bao giờ được nghe thấy, những món ăn ngọt ngào hạnh phúc hay mặn chat đến khốn khó…. Ấy là những món quà mà thiên nhiên hào phóng trao tặng cho những tín đò trung thành, là vòng nguyệt quế mà cuộc sống hào sảng gắn lên vầng trán những người có tâm. Mà cũng chinh tại vệ cỏ ven đường của một lần dừng chân , tại một ổ rơm quấn vội cho một giấc ngủ tha hương, tại một bữa cơm muối mà bà con chia sẻ với kẻ lỡ bữa, tại một đêm rượu bập bùng trên một đỉnh núi mờ sương, tại một chiều muộn cuồng tửu nơi cửa bể mịt mù sương khói…. Những kẻ lữ hành thao thức nhìn lại mình để rồi lớn dần lên với những ý nghĩ tốt đẹp về con người. Cái thiện như một trò đùa của tạo hoá, lại thường giấu mình trong những khoảng khắc tuyệt vời của thiên nhiên, trong những số phận tưởng như không bao giờ có.

  1. Đi

Cuộc sống nơi thành thị thành làm chúng ta luống cuống với sự hờ hững ,đau đớn với cái ác , lạc long với sự bon chen, giật mình với sự thờ ơ, nhạt nhẽo với sự quen thuộc… Chúng ta lột xác mình, làm mới mình, dằn vặt mình trong những chuyến đi. Đi để thấy mình thật ích kỉ và ham hố, đi để thấy mình còn quá hạnh phúc trong cuộc đời này, đi để sống nhân ái hơn, đi để run rẩy chìa bàn tay ra với đồng đội, đi để qua những khoảnh khắc cận kề cái sự sinh ly tử biệt mới thấy cuộc sống này đẹp đến nhường nào.

  1. Đi

Hãy quay sang và chìa bàn tay ấm nóng với người đứng cạnh bạn, ẩn giấu sau cái vỏ của một doanh nhân lạnh lung và tính toán, ẩn giấu sau cái vỏ của một sinh viên nhút nhát ngây thơ, ẩn giấu sau cái vỏ của một người thợ lấm lem dầu mỡ, ẩn dấu sau cái vỏ của một viên chức mẫn cán… Bạn sẽ thấy một trái tim nóng bỏng , một tính cách đầy đam mê, một cái đầu kì vĩ, một nhân cách tuyệt vời và một đôi chân chỉ muốn thoả chí trên những con đường những đỉnh núi, trên những bãi cát dài cuộn cuộn sóng vỗ.

( trích dẫn tuyển tập văn học box DL - lần IV- Cảm xúc lang thang)

Bình Luận

Chúng nó còn ko thèm ghi nguồn mới ghê chứ :(

Đã đọc vài lần, lần nào cũng đọc hết sạch :)

Nua dem ngam pho xa mua phun de gia vo dang o mot goc nao day o phia Bac,doc lai bai nay hay qua.Em share len wall nhe.

Ko dj thi ko bjet dc nhug caj ay. Nhug cáj cuoi va khoc chay ra nuoc mat ay. Xe hỏg dắt bộ. Dj xe dap len nui. T va ban t da rủ nhau nhu the.

hay ạ, đọc những bài này mới thấy yêu cuộc sống xê dịch hơn nưa ^

Đi để yêu

Nhắc gì đến anh đấy :D

Anh Chinhs e tg của tác giả trẻ viết :))

Doc xog la chân muon dj roj

Doc ki huong dan truoc khi su dung Ann nhe,bai viet noi den nhung he qua co the xay ra trong nhung chuyen di.Hay chon ban dong hanh,xe' dang tin cay va team ban tin tuong de dong hanh.

Bài viết nổi bật